Người Điên Yêu Trăng - Minh Cảnh

Ca khúc cải lương Người Điên Yêu Trăng do Nghệ sĩ thể hiện, thuộc thể loại . Các bạn có thể nghe mp3, playlist/album, MV/Video chất lượng cao tại Cailuongxua.com

Lời bài hát: Người Điên Yêu Trăng

Bài hát Người Điên Yêu Trăng

Nếu là một người yêu thích giọng ca của “Hoàng Đế Vọng Cổ” Minh Cảnh, chắc quý vị và các bạn cũng rất mê những đoạn vọng cổ ca hơi dài của ông. Nhớ không nhầm thì Minh Cảnh là người khai phá ra trường phái riêng của mình về kỹ thuật ca hơi dài. Mời cả nhà thưởng thức bài vọng cổ Người Điên Yêu Trăng, một nhạc phẩm của cố soạn giả Viễn Châu được Minh Cảnh thể hiện

nguoi-dien-yeu-trang-minh-canh
Người Điên Yêu Trăng – Minh Cảnh

Lời bài hát: Người Điên Yêu Trăng – Minh Cảnh

Nhạc
Trăng hỡi trăng ơi, bao đêm rồi ta nhớ vầng trăng,
Sương khuya mờ rơi, cây tuôn ngàn lá, buồn ơi là buồn!

Câu 1: Nhưng tại sao ta đã ngồi đây suốt một đêm thu bốn bề giá lạnh mà vầng trăng khuya vẫn khuất dạng giữa đêm…sầu…. Ta chờ đợi vầng trăng in bóng dưới chân cầu. Để ôm ấp một mãnh hồn hoang dại, nhưng đợi chờ hoài mà có thấy trăng đâu. Ta cất giọng cười mà lã chã dòng châu, nước mắt tuôn rơi pha lẫn nước sông dài. Ta tưởng chừng vừa nhấp cạn chén men cay, để hồn nặng u hoài, rồi nửa say nửa tĩnh.

Câu 2: Trăng ơi! Ta nhớ mùa trăng, mùa trăng ly loạn mùa trăng đợi chờ (16). Nhưng khói lửa chiến chinh đã làm tan vỡ ánh trăng mờ. Ta điên loạn khi đất bằng nổi sóng, mất trăng rồi là mất cả nguồn thơ. Trăng vàng ơi khuất nẻo vô biên, ta nghe như đất lỡ trời nghiêng. Gió lướt thướt đưa hồn qua ngõ vắng, trăng khuất lâu rồi sao ta vẫn còn điên.

Nói lối:
Ta ở chốn nầy trăng ở đâu
Trời khuya rưng rức giọt thu sầu
Trăng ơi có trở về chốn cũ
Để ta ngồi đây đợi cố nhân.

Câu 4: Cười lên đi! Cười lên đi, cười nữa đi cho đất trời chuyển động, cười lên đi cho những giọt châu rơi rụng xuống vai…gầy. Ta ở đâu mà lạc đến phương này. Ta muốn khóc nhưng sợ người chê ta khiếp nhược, ta muốn cười nhưng sợ họ gọi mình điên. Hãy đưa ta về chốn cung tiên, mượn trăng thanh gió mát làm duyên, và nằm gọn trong vòng tay ngọc nữ, cho phút giây được quên mối ưu phiền.

Câu 5: Ta sẽ ca lên bài ca điên loạn, ai có nghe xin chớ vội chê cười (16). Ta, ta vẫn còn đây với số kiếp con người. Nhưng thấy trắng nói đen nhìn *** ra lạ, cho nên mọi người mới gọi kẻ cuồng tâm. Khi ta đi trăng vàng tỏa bóng, ngày ta về khuất dạng vầng trăng. Ta cười mà khóe mắt rưng rưng, nửa sầu nhân thế nửa thương chuyện đời.

Câu 6: Ôi, tạc dạ ghi tâm hoa lạc tận, đình tiền lưu đắc nhất chi mai (12). Sao bỗng dung ta thèm khát vị men cay, uống từng ngụm cho say đừng tĩnh nữa (16). Hãy rót đi! Hãy rót đi ta đang chờ em đó, ruợu cạn rồi ta nằm giữa tha ma (20). Đừng ai gọi đến tên ta, thế nhân vẫn tĩnh hồn ta loạn cuồng (24).

Khóc đi, khóc cho mình số kiếp đau thương, cười nhân thế nay dời mai đổi (28). Đâu đây khói lửa chưa tàn, thiếu ánh trăng vàng nên ta vẫn còn điên (32).

0

GỬI BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here