Bát Cơm Cúng Mẹ - Phạm Lơ

Ca khúc cải lương Bát Cơm Cúng Mẹ do Nghệ sĩ thể hiện, thuộc thể loại . Các bạn có thể nghe mp3, playlist/album, MV/Video chất lượng cao tại Cailuongxua.com

Lời bài hát: Bát Cơm Cúng Mẹ

Bài hát Bát Cơm Cúng Mẹ

Bát Cơm Cúng Mẹ – Là một trong số những bài vọng cổ đẫm nước mắt về chủ đề Mẹ của soạn giả Viễn Châu. Bài vọng cổ nói về một người con gái lấy chồng xa, trong lần về thăm nhà cúng Giỗ mẹ già đã mất. Bỗng từ đâu những kỉ niệm xưa cũ chợt ùa về trong tâm trí, cảnh ngày thơ còn đi học, mẹ vá từng đường tà mũi chỉ, từng bát cơm chắt chiu nấu bằng những cành củi ướt, khói trắng làm nhòe mắt mẹ già, rồi con đi học mẹ lại trông xa, đứng tựa cửa làm lòng con quặn thắt. Mẹ giờ chẳng còn đứng cửa đợi con về nữa, căn nhà cũ vách cũng vẹo xiêu, nhện giăng lối ra vào. Lâu rồi cô không về, lâu rồi, mẹ mất lâu rồi…

Bài hát cảm động này sẽ được thể hiện qua giọng ca của Phạm Lơ, mời quý vị và các bạn cùng thưởng thức

bat-com-cung-me-pham-lo
Bát cơm cúng mẹ – Phạm lơ

Lời bài hát: Bát Cơm Cúng Mẹ – Phạm Lơ

Soạn giả Viễn Châu

Lối:
Đã lâu con chẳng về quê mẹ
Bếp lạnh tàn tro, phủ bụi mờ
Cỏ vượt tường rêu lao lách ngỏ
Mối đùn vách lá nhện giăng tơ.

Vọng cổ
1/ Cho đến rặng bàng thưa cũng gục đầu trong ngỏ tối, lá xanh xao buông vội rớt trên… thềm. Nhà cũ giờ đây đã khói lạnh hương tàn. Công sanh dưỡng như trời cao biển thẳm mà lúc tuổi già có nhờ cậy gì con. Năm tháng chất chồng trên vầng trán héo hon. No đói ốm đau mẹ vẫn một mình. Lũy tre già chôn chặt một thời xuân. Mẹ sống giữa cô đơn rồi chết mòn trong bóng tối.

2/ Ngày xưa vừa mới canh năm, mẹ đã thức dậy bưng đèn thổi rơm. Rửa nồi, xúc gạo nấu cơm, mùi hương gạo mới, mùi hương quê nhà. Con thấy mà thương công khó của mẹ già. Mắt ràng rụa vì khói cay củi ướt, mẹ tươi cười trao chén cơm ngon. Ăn cho no rồi đi học đi con, mẹ còn phải ra đồng giậm lúa. Con cắp sách đi ra tới ngõ, còn thấy mẹ hiền đang tựa cửa nhìn theo.

Lối
Con đò nhỏ xuôi dòng qua xóm vắng
Nắng thu vàng soi mặt nước trường giang
Xóm làng xưa sao đượm vẻ hoang tàng
Mùi hương khói mơ màng bay trước gió.

4/ Văng vẳng tiếng gà trưa như gieo một nổi buồn xa vắng, vài chiếc lá sầu đâu rơi rụng xuống ao… bèo. Nhớ những ngày thơ con sống giữa quê nghèo. Đêm ba mươi Tết dưới ngọn đèn mờ tỏ, mẹ vẫn còn ngồi may áo mới cho con. Chờ đợi lâu con mòn mỏi ngủ quên, mẹ cũng tựa bên vách gục đầu thiu thỉu. Bên hàng xóm mùi hương trầm thoang thoảng, mọi người đang làm lễ đón giao thừa.

5/ Khơi mớ tro than con nhóm xong bếp lửa, khói bay lên tuôn đổ lệ thâm tình. Nấu mâm cơm con khấn vái một mình. Mớ rau đắng nhổ bên thềm nhà cũ, cọng cải trời rửa nước lạnh cầu ao. Tiêu Hà Tiên trộn muối Bạc Liêu, gạo đất đỏ chụm củi bần Rạch Giá. Con cúng mẹ bằng hương xưa vị cũ, để ngàn năm vẫn nhớ nghĩa sanh thành.

6/ Mẹ ơi ! Con để tang mẹ bằng nhung lụa trắng, mà mẹ vẫn mang nó theo mình trong nếp tả tơi. Mẹ bảo khúc lụa đó là chiếc áo cô dâu, mà mẹ còn giữ nó từ ngày xuất giá. Nửa kiếp làm dâu trọn đời làm mẹ. Nước mắt nhiều đêm thắm ướt vai gầy. Con cúng mẹ với cơm trắng canh rau. Mùi gạo mới lẫn trong mùi hương khói. Rưng rưng đôi mắt lệ mờ. Biết đến bao giờ được gọi tiếng mẹ ơi.

0

GỬI BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here