Cánh Đồng Năng - Phượng Loan

Ca khúc cải lương Cánh Đồng Năng do Nghệ sĩ thể hiện, thuộc thể loại . Các bạn có thể nghe mp3, playlist/album, MV/Video chất lượng cao tại Cailuongxua.com

Lời bài hát: Cánh Đồng Năng

Bài hát Cánh Đồng Năng

Cánh Đồng Năng – Bài ca vọng cổ kể về nỗi nhớ xa xăm của một người mẹ có con đi chiến trận. Mấy đứa đều đi, đứa đã hi sinh đứa mãi không về. Nhớ ngày trước, lúc tiễn con đi mẹ nấu canh chua, mấy mẹ con ăn mà nước mắt mẹ giàn giụa trong lòng. Chính cánh đồng năng là nơi những cuộc tiễn đưa diễn ra, chính mẹ đứng đó, con mẹ cũng đứng đó rồi khuất dần sau cánh đồng. Rồi chiều nào mẹ cũng đứng đó, nơi cánh đồng năng đợi con về…

Bài hát với giọng ca ngọt ngào da diết của nghệ sĩ Phượng Loan đã khiến người nghe không khỏi xúc động

canh-dong-nang-phuong-loan
Cánh Đồng Năng – phượng loan

Lời Bài Hát Cánh Đồng Năng

Nói Lối
Mẹ Phan Thị Lựu con về đây thăm mẹ.
Giữa mùa me thay lá non tơ.
Cánh đồng Năng con cò trắng bơ vơ.
Đang kiên nhẫn vượt đường xa về tổ.

Vọng Cổ (Câu 1)
Mẹ ơi! Mẹ không còn nhưng con vẫn nhớ,
con cá ngát ba câu mẹ nấu
nồi canh chua lá me trong chiều hôm ấy,
một bữa cơm ngon tiễn con đi đánh giặc
có nước mắt mẹ chan nghe mằn mặn chén cơm… chiều.

Đứng bên này sông mẹ với theo căn dặn bao điều.
Nói câu gì mẹ không còn nhớ,
chỉ thấy con gật đầu lòng mẹ bình yên.
Cánh đồng Năng buổi ấy chao nghiêng,
mẹ đứng không vững để nhìn con cho rõ.
Đứng bên kia sông miệng con cũng thì thầm,
chữ mất chữ còn chữ thương chữ nhớ.

Vọng Cổ (Câu 2)
Phía bên này sông đêm đêm mẹ thức,
mẹ cố hình dung hình dáng của con.
Cái mặt nó tròn đôi vai nó rộng,
con nó giống ba nên ít nói hay cười.
Một cây một trái nay nó đã đi rồi.
Kháng chiến mà ai ngồi yên cho được,
tất cả cùng làm góp sức chung tay.
Chuyện nước non đâu phải ngày một ngày hai,
nghĩ như vậy mẹ thấy nguôi nỗi nhớ.
Sông Hoà Thạnh nước ròng trườn ra biển
ngày mai con về nước sẽ đầy sông.

Nói Lối
Phía bên kia sông có người lính mang ba lô còn mới.
Mẹ đón về nhà người đồng đội của con.
Ôm chiếc ba lô nước mắt mẹ không còn.
Chiếc khăn rằn vẫn mới nguyên nếp vải.

Vọng Cổ (Câu 5)
Ba lại đi tuốt lá me mẹ ngồi nhóm lửa
cho nồi canh chua ngỡ ngàng toả khói.
Bên nén hương run rẩy mẹ cắm vào chai
thành chiếc lư hương buốt lạnh cánh tay… gầy.
Ăn đi con, con ăn chén cơm này.
Chén cơm thằng Sang mẹ vừa cúng nó,
nó đi rồi vừa qua khỏi cánh đồng Năng.
Người lính bưng chén cơm chan nước mắt,
anh nhớ mẹ già cũng tựa cửa chờ con.
Người lính lại đi bên này sông mẹ tiễn,
rồi đợi thằng Sang khi nước lớn sông đầy.

Vọng Cổ (Câu 6)
Rồi từ đó mỗi chiều mẹ đứng đợi,
đợi con về từ phía cánh đồng Năng.
Nó chẳng về đâu, lời ba nhỏ nhẹ
rồi dìu mẹ vào khi chiều bạc màu sương.

**LYMH**
Bao niềm riêng theo về gió đang giao mùa.
Trời thu nắng lùa xô nỗi buồn kéo nghiêng bóng chiều.
Đồng Năng mờ xa chấp chới cánh cò cô đơn.
Thương nhớ nặng mang người ơi bao giờ nguôi.
Vẫn nguyên bóng chiều mẹ cầm tay con đưa tiễn.
Giữ lại giọt buồn rơi rụng trôi về đồng Măng.

Về Vọng Cổ
Ông nó ơi! Thằng Sang có về kêu ra thăm tôi ngoài mộ,
dù có chậm bao lâu tôi vẫn đợi con về.
Long Điền ơi! Cánh đồng Năng nay thành biển lúa,
sao sự đợi chờ còn nguyên vẹn đó mẹ ơi.
Cây me trước nhà vào mùa thay lá,
cho nồi canh chua buồn thổn thức lá me bay./.

0

GỬI BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here